Miệng cười chúm chím nhớ ai đây
Cô bé nhẹ đưa chiếc gáo đầy
Gịot nước trong veo anh uống nhé
Mát lòng mát ruột ở miền Tây
Hồng Ngự là chốn quê cô bé
Đồng ruộng xanh um luống lúa cầy
Cô bé thảnh thơi nhìn lúa chín
Nhìn anh ... hỏi nhỏ ... sớm về đây ???
Đã biểu anh ơi chớ có nhìn
Lỡ mà tía gặp phải làm thinh
Làm như chưa biết nhau anh nhá
Tía má hổng tin chuyện chúng mình
Đã nói đừng nhìn mà hổng chịu
Bây giờ mắc cỡ phải làm thinh
Làm cho tía má khi không biết
Hổng biết làm sao ... ráng một mình ...
Ảnh hỏi tui rằng có huởn hông ?
Khi không bắt chuyện ở trên đồng
Làm tui mắc cỡ ôi gần chết
Thiên hạ quay nhìn cả đám đông
Tui phải quay lưng đi một mạch
Anh chàng cứ hỏi tại sao không ?
Thiệt là nói chuyện vô duyên quá
Vậy mà tui chịu ở trong lòng ...
Hổm rày hổng thấy mặt anh đâu
Hổng biết làm sao tui cũng rầu
Đi đứng hổng yên ngồi khó chịu
Về nhà má hỏi ... chuyện đâu đâu
Làm tui mắc cỡ ran gò má
Tía hỏi làm sao bắc nhịp cầu
Mắc cỡ làm sao còn dám nói
Anh nè hổng biết ... thường cho mau ...
Đinh Hà
|